Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2008

Ngày nhừ tử


Ngày hôm nay, cái bữa trước ngày tử hình, mình mệt muốn nhừ tử. Ngày mai kiểm tra ba môn Hoá, Anh và Địa. Ôi thiệt là mệt!!!! (hừ)
Hôm nay, buổi sáng, hai tiết đầu được nghỉ, thế là mình phải ôn tập AV cho lớp. Hai tiết trôi vèo, vừa chạy, vừa bay, vừa viết, vừa giảng muốn nhừ tử, rốt cuộc đã xong. Chiều, học thêm Hoá đến 3 giờ rưỡi, chạy qua dạy AV cho tụi 11 tới bốn giờ mấy, tiếp đó, tụi lớp 10 vô liền, không kịp nghỉ. Làm liên tục tù tì tới 5 giờ rưỡi. Tụi nó ra học Hoá, còn mình thì nghỉ mệt.
Xét qua xét lại, hai bữa nay, tụi nó tổ chức ôn Hoá, mình chưa học được trọn vẹn bữa nào, không biết số phận ngày mai sẽ ra sao nữa. Mà lại còn phải đi giải quyết cái hậu quả mà thầy Thắng và cô Bích để lại. (Cô Bích thì cả tuần này nghỉ, hok dạy tụi nó bữa nào, còn thầy Thắng dạy tụi nó không hiểu gì ráo, mình giảng muốn khùng luôn)
Giờ này về nhà, bài chất như núi, ráng leo lên mạng năm, mười phút viết mấy hàng này rồi về tắm rửa học bài.
Ôi cái ngày nhừ tử và ngày mai khủng khiếp!!!!!!!!!!!!!!

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2008

Những đường dây liên hệ

Quả thật là cuộc sống thật khó lường. Không ai biết những gì sẽ xảy cho ta vào một phút nữa, một giờ nữa, một ngày nữa hay một năm nữa. Không biết mình có đúng không khi đã lên sẵn một danh sách những sợi dây cần quan tâm chú ý tô vẽ thêm. Có lẽ là mình không ngờ được. Nào đâu biết được rằng một trong số những sợi dây đậm nhất lại vụt chốc đứt hẳn, hay những sợi lờ mờ lại bỗng dần đậm lên. Và không thể biết trước hơn cả đó chính là sự xuất hiện những sợi dây mới.
Có lẽ mình đã hơi vội vã với những sợi dây liên hệ quấn xung quanh. Đừng nên dự định làm gì với những sợi dây cả, hay chỉ dự định khi nào thật chắc chắn? Và có lẽ cũng nên chừa ra nhiều chỗ cho những mối quan hệ mà chắc chắn sẽ xuất hiện (dù mình không biết đó là ai).
Giờ đây, tại cái blog này, mình sẽ làm cái công việc mà khi "khia bút đầu năm" mình đã làm chưa đúng. Đó là liệt kê lại.
Những sợi dây đã có: Vân An, Lan Chi, Hồng Trang, Hồng, Cẩm Linh, Xuân Vân, Khương Duy, Hải Hoàng, Tấn Dũng, Bích Phương, Hồng Trinh, Hậu, Mẫn Xuyên, Thuỷ Triều
Những sợi dây mới xuất hiện: Trà, Duy Anh, Tâm, Thuy (mình bỏ lửng bởi mình chắc rằng sẽ còn những cái tên mới được thêm vô) (sao mà toàn con nít lớp 10)
Những sợi dây mờ đi hoặc đã đứt: Xuân Thức, Hoàng Vũ, Hoàng Thạch, Hồng Ngọc
Giờ mình không biết làm sao hơn là chẳng dự tính gì hết ráo.

Lại câu lạc bộ

Không biết mình phải rinh cái tựa đề này lên bao nhiêu lần nữa, vì cái CLB của mình (tụi mình thì đúng hơn) có đủ thứ chuyện để nói.
Ngày hôm đó, đúng cái ngày mình sẽ quyết định xem là có duy trì sinh hoạt nữa hay không, buổi sinh hoạt lần thứ 15 diễn ra. Và thật vui mừng khi mình đã không phải ra cái quyết định ấy. Mình đã đếm đi đếm lại vào lúc mới bắt đầu sinh hoạt, và may thay số thành viên đã đủ chuẩn.
Suốt buổi ấy, mình đã nhận thấy được sự tâm huyết và cố gắng của những chủ nhiệm mới, và mình tin rằng ít ra thì CLB sẽ còn duy trì được hết năm nay. (Dù mình nghĩ rằng việc tốn thêm cả đống nước miếng để chửi tụi nó là điều đương nhiên sẽ phải xảy ra).
Có lẽ trước đây mình đã quá khắc khe đòi hỏi ở những chủ nhiệm mới. Và giờ đây thì mình lại mắc thêm cái bệnh là không thể không chen vô khi thấy tụi nó làm cái gì không vừa ý. Âu cũng là để mấy đứa nó rút kinh nghiệm.
Thứ bảy này mình sẽ ôn kiểm tra cho tụi lớp 10, những kẻ cần phải dụ dỗ nhiều thêm nếu còn muốn duy trì CLB. (Không hiểu sao năm nay mình rất có cảm tình với học trò lớp 10, những kẻ "rất con nít")

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2008

Câu lạc bộ

Câu lạc bộ lại làm mình khó xử. Mình rất rất rất muốn duy trì CLB, nhưng những kẻ tiếp tục công việc của mình dường như chưa có đủ nhiệt huyết và trách nhiệm. Mình rất cố g8áng nhưng vẫn không thấy được sự nỗ lực của tụi nó. Mỗi lần thầy cô hỏi về tình hình CLB là mỗi lần mình khó nói, khó trả lời.
Từ ngày ra đời, CLB đã là một đứa con "không cha không mẹ", không ai lo lắng. Nó chỉ được duy trì bằng nhiệt tình của mình, An và Phương, những kẻ làm chuyện không công cho thoả niềm ham thích. Những lần được sự quan tâm ít ỏi, hai ba chục ngàn Đoàn phí cấp mỗi tháng cũng là nguồn động lực lớn biết bao. Tụi mình, An và Phương chỉ có những kiến thức đã học, chịu khó tìm tòi, lòng ham mê tiếng Anh và sự nhiệt huyết để luồn lách nhiều khó khăn và duy trì CLB qua một năm. Đã bao nhiêu lần mình đòi giải tán, bao nhiêu lần mình giận lên vì công sức mình bỏ ra không được đền đáp xứng đáng. Nhưng CHƯA một lần nào mình đuối sức, CHƯA lần nào trở thành kẻ vô trách nhiệm với CLB và THỰC SỰ có ý định từ bỏ.
Nhưng giờ đây sao mọi chuyện thật khó khăn? Từ khi mình chính thức giao CLB lại cho tụi nó, thành quả đã đạt được là gì? Không gì cả. Không một buổi sinh hoạt ra hồn, không một hoạt động dù nhỏ nhất. Vậy thì trách nhiệm đâu? Nhiệt huyết đâu? Đam mê đâu? Không một dấu hiệu dù nhỏ nhất báo cho mình biết là CLB còn tồn tại trên đời.
Phải chăng tâm huyết lớn nhất của những năm học cấp 3, thứ mình đã dánh nhiều thời gian nhất suốt năm học 11 sắp thành vô nghĩa? Nhìn lại những tấm hình hoạt động năm ngoái, rồi xem lại năm nay, thấy sao ngao ngán.

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2008

Happy birthday!!!!

Hôm nay mình không rảnh gì mấy, nhưng cũng ráng mò đầu lên mạng. Mấy bữa nay, cái dây điện thoại bị thằng cha nào lái chiếc container chạy ngang làm đứt mất, đâu có lên mạng được. Bữa nay mới nối lại nên tranh thủ.
Ôi thôi là đủ thứ chuyện để mình kể... mỏi tay trong cả tuần lễ qua. Nhưng thôi, có lẽ mình không bưng lên đây (vì vừa mỏi tay và vừa mệt, vả lại không có mấy cái vụ đó thì bái viết n
ày cũng đủ lôi thôi lếch thếch rồi).
Mấy bữa nay tuy không lên mạng nhưng bỗng mình cũng sực nhớ chuyện viết blog. Mình cứ nhớ mang máng là vào khoảng thời gian này của năm rồi mình bắt đầu viết blog, nhưng không nhớ chính xác, đợi có mạng thì coi lại, rồi làm sinh nhất blog luôn. Vừa mới mò lên coi thử thì hỡi ơi! Ngày mình bắt đầu viết blog năm ở giữa tháng Tám, hông lẽ qua hơn một tháng rồi giờ mới chúc mừng sinh nhật? Ái chà, cái này làm mình phải đắng đo đây. Blog này của mình, có một mình mình đọc thôi, chúc mừng ngày nào mà hổng được. Nhưng hông lẽ qua cả tháng, giờ ngồi đó hát "happy birthday..."? Thôi kệ! Đằng nào thì mình cũng phải viết mấy dòng này, năm nay không viết thì năm sau (hi vọng còn hơi sức mà sống tới đó để viết).
Blog ơi, cảm ơn mi lắm lắm. Cảm ơn cái địa chỉ http://thanhvu-funny.blogspot.com mà mỗi lần ta buồn vui gì thì cũng đem lên đây mà trút. Ta đổ, hốt, xúc, thốc, ghi, chép, viết, băm, vằm cái blog này đã mấy chục lần, và cũng mấy chục cảm xúc khác nhau mỗi khi ấy. Không có cái blog này thì mình đâu có được cái cảm giác tự mình nói ra suy nghĩ và mong muốn được n
gười khác biết đến. Và mình cũng cảm ơn những ai dù vô tình hay có ý đã đọc những dòng mình ghi lại, và cảm ơn nhiều những ai nữa đã cho tôi nhưng lời chia sẻ ở đây, nơi tôi coi là nhật kí của mình.
Dù muộn màng, nhưng mình vẫn muốn hát lên câu hát mừng sinh nhật.

"Happy birthday my blog

Happy birthday my blog

Happy birthday my diary

Happy birthday my blog!!!!!"

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2008

Kể lể tùm lum

Giờ có lẽ là lúc mình viết blog. Uh, phải viết thôi, để trống trãi như vầy hoài đâu có được.

Cả mấy tuần qua, cũng không hẳn là mình chẳng có chuyện gì để viết ngoài cái sự học lôi thôi lết thếch. Chuyện thì chẳng phải là ít, nhưng cảm xúc thì ít thật, chẳng biết có phải bài vở nhiều quá nó đè bẹp cái cảm xúc của mình rồi không, hay là một tâm trạng mới đang xuất hiện, thay thế cho cái cũ, cho nên cách viết của mình không hợp nữa. Ôi thôi, nói nhiều dông dài cũng vậy, giờ mình lập ra cái bài liệt kê cho đỡ cực vậy.

- Một chuyện mình nghe được, chẳng liên quan gì (hay nói đúng hơn là chẳng còn liên quan) đến mình, nhưng nó ít nhiều cũng làm bản thân mình bận nghĩ. Nhưng mà không sao, có lẽ lại do cái tính làm trầm trọng vấn đề mà nên thôi, chẳng buồn nghĩ nữa. Thực sự mình đã hết quan tâm những thứ không có khả năng để quản rồi, ừ, chẳng còn. Vậy cho nên có lẽ cũng không nên quá nghĩ (và mình nghĩ là mình làm được). Chuyện gì đến cứ để nó đến. Dù sao thì mình vẫn không phải là kẻ hẹp hòi thù dai mà không biết giúp đỡ.

- Cái chuyện học hành cũng chẳng đâu tới đâu, không biết cuối năm nay mình có đủ lực mà bay vào ĐHSP khoa Anh không, nhưng cứ chờ xem. (Bữa trước mình cân, sụt thêm 1.5 kí nữa, ôi trời!)

- Giờ tới chuyện CLB. Ôi trời, những tưởng mình đã giao lại cho tụi nó là yên tâm, không ngờ…! Tới non nước này, CLB xuống dốc thê thảm, mình thiệt là thất vọng. Nhưng dù sao, để giữ vững những thứ đã đề ra, mình buộc phải ra điều kiện với tụi nó. Một, phải duy trì được số lượng thành viên đáng kể, hai là phải giải tán CLB. Mình ra chỉ thị mà cũng đau lắm. Đứa con tinh thần do mình tạo ra mà, giờ chẳng lẽ đưa tay giết nó. Mà có lẽ phải vậy. Thầy Thắng đã từng chọc CLB như đứa con không cha mẹ, chẳng ai lo lắng chăm sóc, ừ, đúng thiệt. Giờ chẳng ai lo, không duy trì được thì có lẽ đành phải giải tán. Ôi, thiệt là khó nghĩ.

- Hình như có lần mình viết trong mấy lời khai bút đầu năm mấy câu về các mối quan hệ. Ừ, giờ ngẫm lại thấy mình vẫn … còn đúng. Quả thật các mối quan hệ quanh mình biến chuyển không ngừng. Những sợi dây có lúc mờ đi, lúc lại đậm lên, có sợi dường như biến mất hẳn. Mọi chuyện dường như do một ai đó không-ai-biết-là-ai xui đẩy. Nhưng mình nghĩ, có lẽ bản thân ta cũng có thể góp thêm phần nào vào việt tô vẽ hay bôi xoá những sợi dây ấy. Những cái tên mà mình đã liệt kê hồi đầu năm giờ có lẽ cần xoá bớt, cũng như cần bổ sung thêm. Để coi, mình sẽ xoá bớt Xuân Thức, Hoàng Vũ, Hoàng Thạch; à, và bổ sung thêm Lan Chi, Vân An, Hải Hoàng (đang xem xét).

Giờ có lẽ là lúc mình ĐI NGỦ.

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2008

Lâu quá là lâu

Lâu lắm rồi mình mới viết blog. Thực tình mình chẳng có thời gian để mà viết, mà cũng chẳng biết viết gì. Cái áp lực học hành nó đè mình thành ngu ngu khờ khờ luôn. May là mới có mấy tuần học đầu. Mọi chuyện chẳng đâu tới đâu, chẳng còn thì giờ để làm cái gì hết, ngoài học, phụ việc nhà và rồi lại học (ấy là chưa tính ăn, ngủ). Ôi thôi quá là mệt, nhưng mình không muốn bỏ viết blog, vì thế mình vẫn viết.

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2008

Khó nói lời chia tay

Mọi sự trên đời, hễ cái gì mà người ta càng háo hức trông mong, chờ đợi và vui sướng khi nó đến thì lại càng quyến luyến khi thứ đó ra đi. Và Olympic Bắc Kinh 2008 không phải là ngoại lệ. Đây có lẽ là kì Olympic đáng nhớ nhất đối với mình, dẫu mình chẳng phải là người tổ chức, vận động viên, tình nguyện viên hay thậm chí là một người dân Trung Quốc. Ừ, mình chẳng dính dáng gì tới đại hội này cả. Thế nhưng chẳng hiểu sao mình lại có quá nhiều cảm xúc như vậy. 
Buổi lễ bế mạc diễn ra, dẫu không hoành tráng như lễ khai mạc, nhưng thật sự đã để lại trong lòng mọi người, tất cả những ai đã dõi mắt theo Olympic, một cảm xúc khó tả. Quả thật là khó để nói lời chia tay. Sao mà dễ cho được khi dường như trong 16 ngày qua, cả thế giới dõi mắt về nơi đây, về Bắc Kinh để cùng chứng kiến những sự tranh tài, sự nỗ lực vượt qua khả năng mà con người vốn có. Tình đoàn kết, hữu nghị giữa mọi dân tộc, quốc gia trên thế giới đều tụ về đây. Đây mới chính là sự cạnh tranh trong hoà bình, hữu nghị, sự cạnh tranh mà ai ai cũng công nhận. Bởi nó chính là cạnh tranh cho vinh quang, cho niềm tự hào, cho dân tộc, cho tình người chứ không phải cho bất kì mục đích vụ lợi nào khác. 
Trong suốt buổi lễ, phần mà mình thích nhất có lẽ là lúc mà hoạt cảnh 3 vận động viên nước ngoài bước lên bậc thang, chuẩn bị cất cánh rời khỏi Trung Quốc. Rồi họ ngừng lại, mở cuộn giấy ra, nhìn vào trong ấy rồi lại hướng mắt lên trời, nơi những hình ảnh của 16 ngày qua đang từ từ hiện về. Trong ánh mắt của họ là một sự lưu luyến, nhớ nhung và tiếc nuối. Có lẽ ai cũng vậy. Họ ước mình được sống mãi trong tình bè bạn, hữu nghị thân ái cũng như trong không khí sôi nổi cạnh tranh mà ấm áp tình nhân loại.
Quả thật, quá khó để nói lời chia tay.



Thứ Hai, 18 tháng 8, 2008

Một ngày thứ hai

Hôm nay, mình lăn lội xuống tới nhà sách Xuân Thu ở đường Đồng Khởi để mua cuốn từ điển. Mệt muốn nhừ xương. 
Đúng mười hai giờ trưa, mình đi vô nhà sách (dẹp qua cái phương tiện đã giúp mình đến nơi, cộng nhiều chuyện mà mình thấy trong nhà sách, kể đã miệng rồi). Ôi mèn ơi, nào giờ mới thấy cái nhà sách bự tổ chảng mà bán toàn sách ngoại văn. Mà vì sách ngoại, nên giá cũng cao ngất ngưởng. Mình đi ở trỏng, nhìn giá mà phát sợ. Quơ đại vài cuốn chắc cũng lên đến mấy triệu. Cách còn lại là "coi cọp", nhưng thiệt tình sách toàn tiếng Anh, coi cọp được cũng là một chuyện đáng để đánh đổi cho việc mua sách. Mình lấy có cuốn từ điển, hai cuốn truyện (về đặng dịch) mà hết ba trăm mấy. 
Kể như vậy là mình lược hết mấy giây phút đói rả ruột, trời mưa dầm dề, mấy chuyện tức cười trong nhà sách. Thôi vậy.


Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2008

Mưa

Chiều ngày hôm nay trời mưa. Lớn đến nỗi mình ướt nhẹp. Mưa này chẳng buồn tý nào, chỉ làm mình bực vì đi ra đường mà chẳng thèm đem theo áo mưa, kết quả là gì thì khỏi cần phải nói. Về đến nhà, tắm rửa xong mình vác cái điện thoại ra, vừa coi hài, vừa ăn cháo gà (cúng 16 Âm lịch), vừa chụp hình mưa. 
Mưa rả rích đến tối, đến ngay lúc này (lúc mà mình ngồi gõ lộc cộc cho blog nè). Mình lại chụp tiếp....

Vườn lan nhìn trong mưa

Bậc thềm đầy nước trước nhà

Từ trong sân nhìn ra dưới ánh đèn đường

Nhìn lên trên ánh đèn

Nhìn chán, vô nhà nhìn góc học tập của mình còn chán hơn




Thứ Năm, 14 tháng 8, 2008

Vật Lý ơi!!!

Hôm bữa đi học bù Lý đúng thiệt là một ngày xui tận mạng. Trời đất ơi, đúng là với những kẻ mình không ưa thì mình cứ gặp hoài. Ngày hôm ấy, sáng học bù 3 tiết, chiều ổng bắt bù thêm 3 tiết nữa, lát sau học thêm 2 tiết. Tổng cộng ngày hôm đó mình học TÁM tiết Lý. TRỜI ĐẤT ƠI!!! Ngộ độc Vật Lý trầm trọng.

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2008

Tối ngồi viết blog


Ai chà, những tưởng khi đã nối mạng rồi thì cái blog của mình sẽ đầy đủ hơn, hay ho hơn, hoá ra chẳng phải vậy. Có lẽ nó là cái blog đầy ấp cảm xúc, và chỉ khi nào trong đầu mình hiện lên đủ thứ cảm xúc thì nó với thật sự bớt quạnh hiu. Nhưng dù sao, nếu không có bài viết nào ra trò thì cũng nên ghi chú cái gì đó, coi như là có cái ra cái vô. Uh, để coi ngày hôm nay mình đã làm được gì? Cũng khá khẩm lắm chứ. Nguyên buổi chiều ngồi ở nhà soạn bài tập trắc nghiệm AV để ôn cho tụi bạn, được 300 câu, mừng muốn chết. Nhưng khi mình ở nhà soạn bài như thế này thì lại kéo theo một hệ luỵ (đó là theo mọi người trong nhà nói), đó chính là trời đổ mưa lia chia. Mà cũng ngộ thiệt, cứ hôm nào mình ở nhà thì y như rằng hôm ấy trời có mưa, không ít thì nhiều. Thôi thì đành vậy, trời mưa cứ mặc trời mưa. “Mưa lớn lên đi ai… buồn biết liền”. À, tiếp câu chuyện chớ. Nguyên buổi chiều từ khoảng 4 giờ mấy trở đi, mình ngồi ngoài tiệm bột chiên (chơi và phụ công chuyện trong quán). Xui rủi thế nào, bữa nay mình làm người tốt không đúng lúc, quán vắng teo (hông biết có phải tại mình không). Mô phật!

Thôi, nhiêu đó đủ chuyện tầm phào rồi. Ngày mai còn phải đi học bù Lý của thầy Nở (3 tiết). Ôi trời ơi! Chiều lại học thêm ổng 2 tiết nữa. Tổng cộng ngày mai gặp thầy Nở 5 tiết! (Những kẻ ta không ưa thì vẫn thường hay gặp hoài như vậy).

Cái thời khoá biểu cho hôm nay và toàn bộ ngày mai có lẽ vậy là xong. Giờ mình muốn làm một công việc gì đó mang tính chất văn học chút xíu. À, cái truyện ngắn định viết! Cái đề tài này không mới, theo mình nghĩ là có người đã chạm đến nó rồi. Nhưng không sao, cứ thử xem. “Văn nào mà chẳng là văn” (Câu này trích nguyên văn không-chỉnh-sửa của Lý Lan).




Chiều, chiều rồi. Những tia ráng chiều chiếu thẳng xuống mặt đất, cây cối nhà cửa và mọi thứ. Cái thời khắc ngày tàn này hay làm còn người ta buâng khuâng vơ vẫn nghĩ. Ừ, có lẽ vậy. Ai mà không bận làm việc gì, rảnh tay rảnh chân thì thế nào cũng ngồi đó nhìn trời nhìn đất mà suy nghĩ vẩn vơ về đủ thứ chuyện.

Ngay kia thôi, phía cái ghế đá trước ngôi nhà to và đẹp nhất xóm, có một người phụ nữ đang ngồi ngắm bầu trời vào buổi chiều tà, và dám chắc là bà ta đang suy nghĩ về cái gì đó. Nhưng biết chính xác là cái gì thì hơi khó. Mà, có lẽ cái điều đó phải làm cho bà vui ghê lắm, bởi cứ lâu lâu bà lại mỉm miệng cười, vẻ mãn nguyện hiện rõ. Nhìn bà, cứ tưởng là con gái mười tám đang ngồi nhớ người yêu…

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2008

Ghi

Máy nhà đã chính thức nối mạng hôm 6 tháng 8. Hi vọng giờ đây mình có thể dễ dàng chăm sóc cái blog này hơn, cũng như dễ dàng làm nhiều chuyện khác nữa.
Mà nói chung, lớp 12 rồi, lo học, còn mạng thì từ từ cũng được. Mong là mình còn nhiều cảm xúc để viết.
Cái truyện ngắn vẫn chưa đặt bút viết được dòng nào cả.

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Lại nói tùm lum...

Nhà mình mới đăng kí nối mạng, hổm rày lại hông có thời gian đi tiệm net, nên cái blog buồn hiu. Giờ hơi rảnh, bắt đầu viết lại.
Chuyện học vẫn cứ bù đầu bù cổ, học bù lai chia, cả tuần lễ mà bữa nào cũng 5 tiết, bài tập quá trời, từ giờ tới cuối năm chắc mình sụt thêm 9 kí nữa.
Đó là cái chuyện học hành với blog này blog nọ. Bữa nay lò mò lên, thấy có 2 cái nhận xét, mừng quá. Cái đầu tiên đọc hổng hỉu gì ráo. Cái thứ hai... Cám ơn. Ít ra thì cũng còn có người nào khác ngoài mình đọc blog của mình --> có thêm hứng thú mà viết. Thôi, đang ngồi viết mà con nhỏ đệ tử hối quá, phải về. Tối nay rảnh thì mình viết tiếp, không thì thoi. (À quên, có cái truyện ngắn đang ấp ủ, dự định viết)

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2008

Viết blog...


Lâu lắm rồi mới viết blog lại. Nhưng giờ cũng chẳng biết viết gì nhiều. Mấy dòng này mình ghi có lẽ là để tự nhắc nhở rằng ta chưa bỏ viết blog đâu. Thiệt tình đã nhiều lần lên mạng, mình ghé qua blog coi, nhưng làm biếng viết kinh khủng. Chuyện thì nhiều nhưng không biết viết ra sao và cũng làm biếng nữa. Nói chung mọi sự đều chán hết. Bắt đầu năm lớp 12 với tùm lum chuyện. Chưa gì mà học muốn gần chết. Nhưng nói chung học trong cái không khí không-bị-áp-lực-kiểm-tra này mình cảm thấy thoải mái hơn, giờ tự nhiên thấy có cảm tình với môn Vật lý (ai quen mình thì mới biết chuyện này có ý nghĩa như thế nào). Thôi từ từ rồi viết tiếp, giờ lại làm biếng nữa.
(À, chắc tại cái máy vi tính bị hư nên làm biếng chăng?)